qt1k21-chn

diễn đàn sinh viên quản trị 1 khóa 21 CĐ Cộng Đồng Hà Nội
 
Trang ChínhCalendarTrợ giúpTìm kiếmThành viênNhómĐăng kýĐăng Nhập

Share | 
 

 Trở về với ước mơ.

Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Go down 
Tác giảThông điệp
nguyen kim

avatar

Tổng số bài gửi : 2
Join date : 11/03/2010

Bài gửiTiêu đề: Trở về với ước mơ.   Thu Mar 11, 2010 5:20 pm

Vậy là ta đã đi qua 3 năm học. Bây giờ là những lối rẽ mình ta phải lựa chọn bởi có lẽ không ai hiểu rõ bản thân mình hơn chính mình. Nói như thế nhưng quyết định cho ngã rẽ của ta, ta mới quyết định mà thôi. Rất vô tình khi ta chợt nhớ, nhớ lại những ý nguyện khi ta chọn trường, chọn ngành thời cấp III. Ta có chút ngây thơ, mơ mộng và trẻ con khi tự mình tìm ngành học vì bố mẹ luôn chiều theo những quyết định ấy. Năm đầu ta thi vào ĐH Công Nghiệp Hà Nội, đăng kí ngành Cơ khí. Ta quyết định ngành đó với láy do đơn giản đến ngây ngô rằng: Xưa nay người ta cứ nghĩ những ngành máy móc đó con gái ko thể học và làm được. Ta quyết định phá vỡ cái "luận điệu" sai lầm đó để lập một "kì tích trong các kì tích". Và hiển nhiên rằng khi ta đi thi, hễ có ai biết ta thi khoa Cơ khí lại trầm trồ (có phải là ái ngại ko nhỉ) rằng " Con gái mà thi Cơ khí cơ à?". Papa đưa ta đi thi lúc đó nghe lời nhận xét đó cũng chỉ biết cười giòn nhìn cô con gái rượu. Ta oai hùng lắm với ước mơ...rực cháy: Cái gì con trai làm được ta cũng ko thua kém à nha. Nhớ lại thì cũng vì tư tưởng ấy mà lúc học lớp 11, nhà trường cho học sinh lựa chọn môn thi Nghề là Thêu hoặc Điện, ta đã quyết định đăng kí vào lớp Điện. Cả lớp thì có ta và một bạn gái nữa đăng kí Điện, tất cả nữ trong lớp đều thêu thùa hết cả. Đến ngày học Nghề đầu tiên,ta và cô bạn cùng đến lớp nhưng đi học muộn. Hai đứa đứng ngoài lớp nhìn vào. Chao ôi, lớp Điện gần 50 tên toàn là đầu đinh cả. Cô bạn đi cung tá hoả muốn về vì cô bạn ko muốn vào lớp Điện nữa mà chuyển sang lớp Thêu. Ta dụ khị mãi ko được vì nếu hắn về thì lớp chỉ có mình ta với nửa thế giới kia. Nhưng ta vẫn quả quyết đi theo chí hướng cao cả của mình. Ta hít thật sâu rồi thò cổ vào lí nhí :" Thưa cô( may mà ko phải thầy. Hí hí..)...cho em vào lớp....". Cô gật đầu với đôi mắt thật ấm áp để chấn tĩnh ta. Ta vừa bước được một bước, cái bọn được gọi là nửa thế giới còn lại kia cười như sấm. Ta lập cập ngồi luôn vào bàn thứ 2 còn trống một chỗ đầu bàn, toàn thân run lẩy bẩy. Ta lấy bút ra viết bài, thực sự chưa bao giờ ta run đến thế. Cần cái bút ko nổi, tay run lập câpj, chữ ko ra hình thù gì nên đành bỏ bút xuống để cố gắng chấn tĩnh lại. Cô thấy thé liền nhắc lớp trật tự và tiếp tục bài giảng như chưa có việc gì. Thực ra ta đâu có mạnh bạo gì, ta rất nhút nhát, ta chỉ muốn vượt lên một cái gì đó để thấy ta làm được và ta cố gắng vượt lên được chính bản ngã của mình mà thôi.

Đó là những quyết định ko ai hiểu được mà chỉ mình mình...gần hiểu.

Năm nhất vượt rào ko qua kì thi Đại học. (Ko biết đó có phải là may mắn ko nhi?) Ta ôn năm sau, tốn cơm gạo bố mẹ một năm.

Năm 2 ta thi ngành Quản trị kinh doanh và chỉ đỗ Cao đẳng. Ta chọn ngành này có phần chín chắn hơn nhưng cũng ko bớt nổi phần mộng mơ. Ta nghĩ theo tư duy logic rằng. Tuổi trẻ muốn đóng góp cho quê hương. Quê ta nghèo quá, người nông dân quanh năm làm lụng vất vả ngoài đồng nhưng cs cũng ko khấm khá hơn. Trước đó ta có chú ý tới vẫn đề Nông nghiệp nên có "tình ý" với Đại học Nông nghiêp I vì muốn ta có thể giúp người dân có những phương pháp thâm canh mùa vụ hiệu quả, hi vọng ta có thể nghiên cứu ra một loại giống để tăng năng suất nông nghiệp. Nhưng rồi ta nghe về công nghiệp hoá, hiện đại hoá, về những chính sách phát triển kinh tế, ta lại lựa chọn ngành kinh tế. Ta nghĩ đơn giản rằng để thoát nghèo thì phải làm giàu, làm giàu được thì học ngành kinh tế. Ta theo ngành Quản trị đơn thuần vì ước mơ sẽ làm giàu cho quê hương, giúp những người nông dân nơi quê nhà có thêm công ăn việc làm........ Là thế. Vậy là ta đang ở giai đoạn cuối của việc lựa chọn hoạch định thực hiện mơ ước. Nhưng quả thật, 3 năm ở chốn đô thành, bao nhiêu sự kiện, bao nhiêu lo toan của một sinh viên tỉnh lẻ đã làm ta quên những mơ ước ngày xưa ấy. Mới đây thôi ta mới bất chợt tìm lại, nhớ về những ước mơ. Trái tim ta đang thấy ý nghĩa và mạnh mẽ trở lại, suýt chút nữa ta để lạc mất ta trong cái bon chen thành thị này. 3 năm ta ngủ quên, và giờ ta sống lại, thức tỉnh lại bao nhiêu khao khát. Ta rất mong mình sẽ làm được gì đó cho quê hương vì ta quê hương mới là nơi ta gửi nhịp đập sống trái tim ta. Ta sẽ cố gắng. Mi làm được phải không, Kim Liên- Một bông sen bé nhỏ trong vô vàn bông sen khác. Ta sẽ trở về với mơ ước tuổi trẻ của đời ta.
- Xin lỗi Người Quê hương yêu dấu, vì con đã từng ngủ quên mơ ước.
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Admin
Admin
avatar

Tổng số bài gửi : 48
Join date : 22/01/2010
Age : 29
Đến từ : hà nội

Bài gửiTiêu đề: uo cho bạn nhé....lâu lâu mới có người vào viết bài hehe>>>>>>>>>   Sat Mar 13, 2010 11:31 pm

nguyen kim đã viết:
Vậy là ta đã đi qua 3 năm học. Bây giờ là những lối rẽ mình ta phải lựa chọn bởi có lẽ không ai hiểu rõ bản thân mình hơn chính mình. Nói như thế nhưng quyết định cho ngã rẽ của ta, ta mới quyết định mà thôi. Rất vô tình khi ta chợt nhớ, nhớ lại những ý nguyện khi ta chọn trường, chọn ngành thời cấp III. Ta có chút ngây thơ, mơ mộng và trẻ con khi tự mình tìm ngành học vì bố mẹ luôn chiều theo những quyết định ấy. Năm đầu ta thi vào ĐH Công Nghiệp Hà Nội, đăng kí ngành Cơ khí. Ta quyết định ngành đó với láy do đơn giản đến ngây ngô rằng: Xưa nay người ta cứ nghĩ những ngành máy móc đó con gái ko thể học và làm được. Ta quyết định phá vỡ cái "luận điệu" sai lầm đó để lập một "kì tích trong các kì tích". Và hiển nhiên rằng khi ta đi thi, hễ có ai biết ta thi khoa Cơ khí lại trầm trồ (có phải là ái ngại ko nhỉ) rằng " Con gái mà thi Cơ khí cơ à?". Papa đưa ta đi thi lúc đó nghe lời nhận xét đó cũng chỉ biết cười giòn nhìn cô con gái rượu. Ta oai hùng lắm với ước mơ...rực cháy: Cái gì con trai làm được ta cũng ko thua kém à nha. Nhớ lại thì cũng vì tư tưởng ấy mà lúc học lớp 11, nhà trường cho học sinh lựa chọn môn thi Nghề là Thêu hoặc Điện, ta đã quyết định đăng kí vào lớp Điện. Cả lớp thì có ta và một bạn gái nữa đăng kí Điện, tất cả nữ trong lớp đều thêu thùa hết cả. Đến ngày học Nghề đầu tiên,ta và cô bạn cùng đến lớp nhưng đi học muộn. Hai đứa đứng ngoài lớp nhìn vào. Chao ôi, lớp Điện gần 50 tên toàn là đầu đinh cả. Cô bạn đi cung tá hoả muốn về vì cô bạn ko muốn vào lớp Điện nữa mà chuyển sang lớp Thêu. Ta dụ khị mãi ko được vì nếu hắn về thì lớp chỉ có mình ta với nửa thế giới kia. Nhưng ta vẫn quả quyết đi theo chí hướng cao cả của mình. Ta hít thật sâu rồi thò cổ vào lí nhí :" Thưa cô( may mà ko phải thầy. Hí hí..)...cho em vào lớp....". Cô gật đầu với đôi mắt thật ấm áp để chấn tĩnh ta. Ta vừa bước được một bước, cái bọn được gọi là nửa thế giới còn lại kia cười như sấm. Ta lập cập ngồi luôn vào bàn thứ 2 còn trống một chỗ đầu bàn, toàn thân run lẩy bẩy. Ta lấy bút ra viết bài, thực sự chưa bao giờ ta run đến thế. Cần cái bút ko nổi, tay run lập câpj, chữ ko ra hình thù gì nên đành bỏ bút xuống để cố gắng chấn tĩnh lại. Cô thấy thé liền nhắc lớp trật tự và tiếp tục bài giảng như chưa có việc gì. Thực ra ta đâu có mạnh bạo gì, ta rất nhút nhát, ta chỉ muốn vượt lên một cái gì đó để thấy ta làm được và ta cố gắng vượt lên được chính bản ngã của mình mà thôi.

Đó là những quyết định ko ai hiểu được mà chỉ mình mình...gần hiểu.

Năm nhất vượt rào ko qua kì thi Đại học. (Ko biết đó có phải là may mắn ko nhi?) Ta ôn năm sau, tốn cơm gạo bố mẹ một năm.

Năm 2 ta thi ngành Quản trị kinh doanh và chỉ đỗ Cao đẳng. Ta chọn ngành này có phần chín chắn hơn nhưng cũng ko bớt nổi phần mộng mơ. Ta nghĩ theo tư duy logic rằng. Tuổi trẻ muốn đóng góp cho quê hương. Quê ta nghèo quá, người nông dân quanh năm làm lụng vất vả ngoài đồng nhưng cs cũng ko khấm khá hơn. Trước đó ta có chú ý tới vẫn đề Nông nghiệp nên có "tình ý" với Đại học Nông nghiêp I vì muốn ta có thể giúp người dân có những phương pháp thâm canh mùa vụ hiệu quả, hi vọng ta có thể nghiên cứu ra một loại giống để tăng năng suất nông nghiệp. Nhưng rồi ta nghe về công nghiệp hoá, hiện đại hoá, về những chính sách phát triển kinh tế, ta lại lựa chọn ngành kinh tế. Ta nghĩ đơn giản rằng để thoát nghèo thì phải làm giàu, làm giàu được thì học ngành kinh tế. Ta theo ngành Quản trị đơn thuần vì ước mơ sẽ làm giàu cho quê hương, giúp những người nông dân nơi quê nhà có thêm công ăn việc làm........ Là thế. Vậy là ta đang ở giai đoạn cuối của việc lựa chọn hoạch định thực hiện mơ ước. Nhưng quả thật, 3 năm ở chốn đô thành, bao nhiêu sự kiện, bao nhiêu lo toan của một sinh viên tỉnh lẻ đã làm ta quên những mơ ước ngày xưa ấy. Mới đây thôi ta mới bất chợt tìm lại, nhớ về những ước mơ. Trái tim ta đang thấy ý nghĩa và mạnh mẽ trở lại, suýt chút nữa ta để lạc mất ta trong cái bon chen thành thị này. 3 năm ta ngủ quên, và giờ ta sống lại, thức tỉnh lại bao nhiêu khao khát. Ta rất mong mình sẽ làm được gì đó cho quê hương vì ta quê hương mới là nơi ta gửi nhịp đập sống trái tim ta. Ta sẽ cố gắng. Mi làm được phải không, Kim Liên- Một bông sen bé nhỏ trong vô vàn bông sen khác. Ta sẽ trở về với mơ ước tuổi trẻ của đời ta.
- Xin lỗi Người Quê hương yêu dấu, vì con đã từng ngủ quên mơ ước.
drunken drunken drunken drunken drunken drunken drunken
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên http://qt1k21-chn.forum-viet.net
haita

avatar

Tổng số bài gửi : 5
Join date : 29/01/2010
Age : 29

Bài gửiTiêu đề: Re: Trở về với ước mơ.   Sun Mar 21, 2010 8:25 pm

hi! doc bai viet cua ban Lien thay nhiu cam xuc wa! co cai j do giong minh cua 3 nam truoc: ngay tho, mo mong.nhung 3 nam sau van vay, van chua quyet dinh duoc j cho tuong lai cua minh.phai co gang hon thui! chuc tat ca cac ban thanh cong tren con duong da chon!
Về Đầu Trang Go down
Xem lý lịch thành viên
Sponsored content




Bài gửiTiêu đề: Re: Trở về với ước mơ.   

Về Đầu Trang Go down
 
Trở về với ước mơ.
Xem chủ đề cũ hơn Xem chủ đề mới hơn Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
qt1k21-chn :: nơi đóng góp ý kiến xây dựng forum-
Chuyển đến